Bạn ngồi viết test case bằng tay hàng giờ, mà mỗi lần tính năng đổi một chút là cả bảng lại phải sửa lại từ đầu. Đến khi release thì vẫn có trường hợp biên nào đó lọt lưới, và bug lại chui vào production.
Bạn viết được một mớ test tự động chạy xanh mượt, nhưng trong lòng vẫn không yên: liệu chúng có thật sự kiểm được gì không, hay chỉ chạy qua rồi báo pass mà chẳng khẳng định điều gì? Chưa kể mấy test flaky lúc xanh lúc đỏ khiến cả đội mất niềm tin vào bộ kiểm thử.
Và mỗi lần bạn báo lỗi, lập trình viên lại hỏi tới hỏi lui: các bước tái hiện đâu, môi trường nào, dữ liệu gì, kỳ vọng ra sao. Vấn đề không nằm ở bạn, mà ở chỗ chưa ai chỉ cho bạn cách biến AI thành trợ thủ kiểm thử thật sự, thay vì một công cụ viết chữ chung chung.